Tại sao con người lại chết

Ai cũng nói là bọn họ hại cái chết, vì chưng tử vong đã đem lại gần như bãi bể nương dâu, mất mác; tử vong khiến cho thân thể người chết bị đau xé, rất có thể tín đồ chết sẽ ảnh hưởng uất ức nếu phần đông ân oán cuộc đời chưa nói hoặc chưa tồn tại cơ hội làm v.v…thiết yếu với đông đảo Để ý đến này, làm cho chobọn họ trnghỉ ngơi bắt buộc sợ hãi sệt về tử vong.

Bạn đang xem: Tại sao con người lại chết


*

Cái chết mang về sự chia tay. Lúc tsay mê gia một cuộc chơi, ai ai cũng sợ hãi bản thân bị loại thoát ra khỏi cuộc chơi kia, bên trên nhân loại nhân sinc này, cho dù có những lúc các bạn cảm giác sự mệt mõi từ bỏ nó đem đến mà lại bạn vẫn thiết tha sống, vì chưng trong vùng mệt mõi đó bạn vẫn còn đó có rất nhiều trang bị khác để bù đắp vào, sẽ là cảm tình bà xã ck, con cái, người thân trong gia đình vào gia tộc và bằng hữu. Nên một khi chúng ta bất ngờ đột ngột tách bỏ chúng ta, hoặc gồm ai đó rời quăng quật chúng ta thì các cuộc chia tay bất đắc dĩ kia có tác dụng phần đa tín đồ thẩn thờ.
Hằng ngày dù khung người họ bao gồm bị trục sái ở 1 vài điểm như thế nào đó vào cái hàng chục ngàn điểm bên trên khung hình, dù bọn họ có nhức nhói mang đến đâu đi nữa thì vẫn ko thấm tháp vào đâu nếu đó là mẫu đau nhói trước chết choc, trong Phật giáo, phần đông vị tăng thường xuyên khuyên ổn người sắp chết bắt buộc tuyệt nhất trung tâm niệm Phật để nhờ vào oách lực nhiệm mầu của đức Phật tiếp dẫn lúc vừa rời khỏi thế giới fan, tuy thế qua này cũng là mong mỏi fan sắp đến chết quên đi cái gian khổ của thân xác.
khi tham gia vào cuộc đời, sự mở ra cùng lâu dài của bất kể ai trong xóm hội cũng gắn sát cùng với mọi quan hệ buộc ràng, bọn họ nặng nề có thể sống cơ mà thiếu thốn đông đảo mối quan hệ cảm xúc, tình dục làm ăn, quan hệ giới tính hàng xóm, bạn bè v.v…số đông mối quan hệ này được xuất hiện trường đoản cú những lời hứa hứa hẹn, giao kết v.v…tất cả nghĩa rằng trường hợp bọn họ còn tại đây, thì chúng ta vẫn còn liên tục cùng với đa số ân ái, oán thù trách rưới với cùng 1 ai đó trong các những người dân sát bên bọn họ. Nên lúc một ai kia trong họ ra đi, thì sẽ đem theo phần lớn ái ân, uất ức đó về cùng với bản thân, cùng đó đó là ghánh nặng là những tiếc tmùi hương nhưng mà thường thì chúng ta cạnh tranh dứt khỏi trường hợp thiếu hụt sự hữu hiệu để nhấn thức được vụ việc.
Người sau khi bị tiêu diệt, vẫn không hề tự do thoải mái trong hành vi với suy nghĩ?
Sau lúc bị tiêu diệt, rất đông trong bọn họ vẫn không còn tự đưa ra quyết định được hành động và sở thích mỗi ngày của mình nữa (trừ một vài ba cá thể gồm tu tập, kìm chế được mình thời gian còn sống), hiện giờ tín đồ vừa bị tiêu diệt sẽ ảnh hưởng các nghợp lực vì chưng mình gieo ra từ bỏ thời điểm sống thế giới loại tín đồ sẽ quen làm cho, số đông dòng tư tưởng bị chi phối hận và mất từ bỏ công ty, cần yếu chọn lọc tuyến phố bản thân đi, không thể nạp năng lượng thức ăn uống mà lại mình đang có nhu cầu muốn, không thể thủ thỉ với người bản thân yêu v.v…
Vì sao chúng ta sợ?
Tất cả phần lớn nguyên nhân trên là lý do khiến họ sợ đương đầu cùng với chết choc, vì với rất nhiều người đã nhận thức rằng “chết là hết” đề nghị chúng ta tỏ ra sợ đặc, sau khi chết sẽ không còn mình, chẳng ai nhớ về phần mình. Đây là một trong nhận thức đề nghị đổi khác, vị bị tiêu diệt ko trọn vẹn là không còn mà bị tiêu diệt chỉ là một tiến độ chuyến qua sang một quả đât không giống, nó y như một sự tích điểm về lượng vùa dùng để thực hiện một sự chuyển đổi chất lượng, phải không có gì là mất mác ở đây. khi bọn họ buộc phải chấp nhận mất một người thân trong gia đình bọn họ không nên u sầu cho là mình đã mãi sau mất một người thân, một fan bạn-đó là nguyên nhân trực tiếp làm cho các bạn khổ cực cùng người vừa chết thấy này mà không nỡ ra đi. Chúng ta buộc phải nhìn nhận về quy dụng cụ không bao giờ thay đổi theo thời gian là “sinh, ly, tử, biệt” buổi họp nào thì cũng cần mang đến thời gian tàn, cơ mà sự tàn ở đây chỉ cần tàn một trò chơi tạm bợ, nó không có nghĩa là tàn mãi sau. Những ttiết về tái sinch cùng luân hồi vẫn còn đấy là 1 trong vệt chấm hỏi phệ về cường độ chắc hẳn rằng của nó, dẫu vậy thực sự là bao gồm, dù họ chưa thấy nhiều, nhưng mà chiếc không nhiều vẫn đầy đủ chứng minh là thiệt chứ đọng không hẳn không quá, gồm điều không ít người dân vẫn chưa dám quan sát nó nlỗi là một sự thật hoặc cố tình xem nó là không quá theo một lối ngụy biện đều đều. Không phải dễ dàng cơ mà sinh sống những tôn giáo chúng ta ý niệm cõi đời là tạm bợ, kia là một trong giấc mộng- những điều đó là chỗ nào đó trong dòng dải ngân hà mênh mông này còn có một cõi là thiệt, là dĩ nhiên chắn? Nhưng lúc tiễn đưa một người tránh vứt nhân loại này, họ cũng cấm kị nhỏng hình dạng “tống khứ” bọn họ càng nkhô cứng, càng xuất sắc nhưng mà sự thật thân tín đồ đang sinh sống và làm việc và người không hề sinh sống vẫn còn một sự buộc ràng về sức khỏe ý thức.
Cần làm những gì để thay đổi dìm thức về mẫu chết?

Nguyễn Xuân Giang

http://thienphuoctu.net/bvct/thien-phuoc-tu-dong-thap-thien-phuoc-tu-lap-vo-thich-le-nhat/13/vi-sao-chung-ta-so-chet.html

********************************************************************************

CHẾT CÓ THẬT ĐÁNG SỢ HAY KHÔNG?

Nguyễn Thượng Chánh và Nguyễn Ngọc Lan,

Phàm ngơi nghỉ đời hầu như ai cũng phần đa sợ hãi chết hết, không tính phần đông vị cao tăng vẫn thấm nhuần lý vô thường xuyên, những người dân gồm lý tưởng phát minh hy sinh, những người nhức dịch trầm kha nằm một địa điểm, các kẻ có trung tâm trạng chán đời ít nói tột bực, cũng giống như phần đa kẻ bất bình thường mà lại thôi.Riêng cá nhân người sáng tác cũng sợ hãi bệnh hại chết như hồ hết fan vậy.

Tyêu thích sinh úy tử

Ai cũng như vậy, hồi ttốt, mức độ khoẻ dồi dào, yêu đời, tối ngày chỉ biết bao gồm vui chơi nhưng thôi, cthị xã chết chóc là cthị trấn cùa mấy ông già bà cả chớ tất cả khi nào mình bận lòng xem xét cho đâu.

Lớn lên thì phải lo chuyện cơm trắng gạo, cthị trấn mái ấm gia đình, chuyện con cháu suốt ngày trong cả tháng nên đâu còn thời giờ gì mà suy nghĩ mang đến vấn đề chừng nào bản thân đứt láng theo ông theo bà…

khi tuổi thọ bắt đầu tương đối cao, khoảng tầm từ bỏ 55 tuổi trsinh sống lên thì bị bệnh dòng nầy dòng nọ ban đầu lòi ra. Lúc kia, họ mới ý thức rằng cuộc đời khôn xiết phù du, thân xác bé tín đồ ta quan yếu nào vĩnh cửu vĩnh viễn được, tất yêu nào cải tử hoàn sinh được, v.v…

Tóm lại đó là lẽ vô thường! Có ngày mình cũng bắt buộc ra đi như các fan nhưng thôi.Đi lúc làm sao thì không biết được, tuy nhiên càng trễ càng tốt cần không chúng ta.

Tùy theo số mạng cả. Chết cho không báo trước. Có thể là bất cứ lúc làm sao, bởi vì tai nạn đáng tiếc bất ngờ hoặc do bạo bệnh bạt tử.

Riêng đối với người viết, vài năm nữa mình đang lao vào lớp thất thập cổ lai hy cần ý thức rằng ngày ra đi vững chắc cũng không còn mấy xa lắm đâu.

Tuổi càng về già thì bé người ta càng hay suy bốn nhiều về tử vong. Vào lớp tuổi nầy, quanh ta, người thân trong gia đình cũng giống như đồng đội, lác đác sẽ gồm người ra đi rồi.Xem mục cáo phó trong các báo Tây báo Việt, thì thấy cõi tục hay chết những trong khoảng 80-90 tuổi. Thôi thì tôi cũng mong muốn được nlỗi họ. Vậy nên, mình còn sống cừ khôi lắm cũng chừng 15-hai mươi năm nữa là quá mức độ rồi, với điều kiện là Ttránh còn thương thơm cùng Ngọc Hoàng chớ giũ sổ gởi xuống âm ti vong mạng.

Sao mà lẹ vượt vậy Trời!

Ở loại tuổi của người sáng tác, tất cả ai mà dám nói bản thân chưa thấm đòn đâu.Tóc thì bạc phơ rồi, răng cỏ thì mẫu còn dòng mất, siêu thị nhà hàng yêu cầu đeo răng mang cực kỳ bất tiện, còn trường hợp lỡ nhìn vào kiếng thì thấy mình lụ khú, sườn lưng ksăng, domain authority thì nhăn nheo đầy đồi mồi mất không còn thẩm mỹ, ngôn ngữ thì bước đầu hơi run rẩy, tốt nói đi nói theo khiến nhỏ con cháu bực bản thân, dòng gì rồi cũng yếu đuối không còn, ban đầu lamg giảm bớt trí nhớ trước nhớ sau, ni đau chỗ nầy mai nhức vị trí kia, cơ mà kẹt một nỗi là đầu óc thì vẫn không chịu đựng chấp nhận là mình đã già rồi.

Mình tưởng mình còn tphải chăng hoài, cầm new khổ chớ.

Mình còn đam mê vui, còn mê say sinh sống mà lại.

Vô tiệm ăn thì người ta hotline bản thân bởi bác bỏ, kêu bởi ông bằng bà. Mình mới đơ mình. Vậy nhưng mà bản thân cứ cho rằng mình chưa có già. trái lại bản thân khôn cùng chủ quan mà thấy đồng đội và tín đồ không giống sao chúng ta có vẻ như lại già hơn bản thân thừa.

Nghĩ cho cùng, già thì đề xuất có dịch nhằm nhưng chết chớ hổng bệnh thì mang gì nhưng mà chết được.

Đó là mẫu lô ghích của sinh bệnh dịch lão tử.

Theo bản thân suy nghĩ, sống vượt già thì thể xác càng xấu xí đi…chả hữu dụng lợi gì cả với vả lại sinh sống mang đến 100 tuổi hoặc cao hơn thì sống với ai đây? Tại loại tuổi nầy, con cháu của mình dám chết không còn rồi. Còn cháu chắt thì có thể khi thấy mình tụi nó lại sợ thấy mồ tổ. Có cứng cáp gì tụi nó dám lại sát hay phải đi thăm mình không?Vậy chỉ từ nhà già là trạm dung thân sau cùng của bản thân mình trên dương tính nầy trước thời gian ngày ra đi mà lại thôi.

Thỉnh phảng phất đi cvào hùa, bản thân bao gồm đưọc nghe các thầy giảng về tử sinh. Mình cũng sự hiểu biết vụ việc nầy qua ghê sách Phật giáo Tây Tạng, đề nghị cũng biết bập bõm vậy thôi chớ hổng kiên cố gì là mình không còn còn sợ hãi chết.

Ai cũng muốn bị tiêu diệt háo hức hết

Cũng ngộ, bé tín đồ ai ai cũng mong muốn sinh sống thế nào cho mừng rơn mà lại mang đến lúc chết thì phần đa fan cũng hằng ý muốn được chết làm sao để cho lẹ, mang đến phấn khởi.

Đây là bình thường normal, là lẽ hay tình nhưng thôi.

Đa số các nói họ ko sợ chết tuy vậy chỉ hại mắc bệnh dây dính có tác dụng khổ sở thân xác lẫn tâm hồn, làm mất đi cả nhân bí quyết cũng giống như làm nhức đầu khó xử với pnhân từ toái mang đến mái ấm gia đình.

Chết thăng hoa là gì? Đó là chết già, chết êm thắm, ko đau khổ thể xác lẫn trọng điểm hồn, vậy chết trong giấc ngủ là khỏe khoắn duy nhất, tiếp theo là chết vì bệnh về tim mạch, đứng tlặng, đứt gân ngày tiết với đề nghị bị tiêu diệt làm sao cho thật mau thật lẹ, không lê lết cả tháng ttách, không xụi bại, chào bán thân bất toại, á khẩu, ko ỉa trây tiểu dầm, vẫn tồn tại đầu óc cùng không biến thành lấp lú điên khùng nầy nọ, v.v…

Giờ phút ít lâm thông thường cần có sự hiện diện rất đầy đủ của vk nhỏ tốt ck bé mình để tiển đưa bản thân mang đến ngoài tủi thân (?)

Có tín đồ thì còn lo xa rộng, nghĩ tới hậu sự buộc phải ban đầu lo tu, bắt đầu không ăn mặn, niệm kinh, lo tnhân từ, lo cầu nguyện, siêng đi ca tòng, đi nhà thời thánh tiếp tục, cúng dường tam bảo, phóng sinh, bố thí công đức, bố thí tài vật dụng, làm cho tự thiện gieo duim lành và để được phước, được hồng ân hầu Lúc bị tiêu diệt thì mong muốn sẽ tiến hành rước về cõi Phật hoặc về thiên đàng cùng với Chúa…

Cái gì rồi cũng vậy. Chết cũng cần phải được chuẩn bị tinh thần từ trước. Thiền đức cũng là 1 trong những cách thức giúp bọn họ ý thức rộng về tánh có không của các sự đồ vào cõi đời nầy, nhờ vậy chúng ta gật đầu sự chết dễ ợt hơn cùng ra đi được thanh thản hơn!

Tại sao người ta sợ chết?

Ckhông còn vẫn còn đấy là 1 trong những Việc cấm kỵ tabou, một điều vượt bí mật với cả phần đa bạn. Từ trước cho tới giờ đồng hồ vẫn chưa xuất hiện fan vượt vãng làm sao trở về dương tính để nhắc lại mang lại bà bé ta nghe với.

Cthị trấn cận tử, thân trung nóng, dịp vừa bắt đầu bị tiêu diệt thì hồn cất cánh lơ lững đâu đó, rồi vào con đường hầm thấy toàn ánh sáng chóa lòa, chạm chán lại bà con đã bị tiêu diệt từ khóa lâu, kêu réo nhau la ới ới, cthị trấn đầu tnhị lại, cthị trấn tái sinch, cthị xã ác quỷ, cùng còn nhiều lắp thêm lắm lắm…tất cả thật hay là không gồm thiệt chẳng tất cả ai hiểu rằng không còn. Tin hay không là cthị xã riêng biệt của mỗi người.

Có fan còn so sánh sự chết cũng không không giống gì giấc ngủ mỗi đêm. Tối ngủ, bản thân không có gì biết gì không còn hổng không giống gì như tôi đã bị tiêu diệt rồi. Sáng ra thức dậgiống như được tái sanh trở lại, sinh sống thêm 1 ngày nữa. Mừng hết lớn.

Vậy sợ chết là sợ hãi những gì bản thân không rõ, những gì bí mật bản thân không biết được.

Xem thêm: Ai Đăng Quang Giọng Hát Việt 2015? ? Sức Hút Của 4 Thí Sinh Vào Chung Kết The Voice

Người ta sợ hãi chết vì chưng sợ thân xác bê tha máu me, nát bấy, không đẹp đi, sình thúi kinh tởm vượt.

Trường hợp rất nhiều khoảng thời gian rất ngắn trước khi phi cơ lâm nàn lao xuống đất chắc chắn hành khách yêu cầu hãi hùng khiếp hoàng tột bực. Đây là 1 ví dụ rõ ràng độc nhất về việc kiện sợ hãi bị tiêu diệt.

Có cả trăm câu hỏi được đặt ra cơ mà chưa có câu giải đáp nào hết về việc chết. Mọi fan cứ đọng tưởng tượng cầm cố nầy thay nọ cho nên vì vậy cõi tục vẫn còn lo và vẫn còn đấy sợ hãi chết.

Người đời thường cho rằng hễ bị tiêu diệt là hết, là trống ko, là rơi vào tình thế vực thẩm về tối thui, là hư vô, yên bình.

Ckhông còn rồi thì mình đã đi về đâu tiếp nối, rồi mình đang ra sao? do vậy buộc phải người nào cũng phần nhiều sợ chết lắm.

Ai cũng buộc phải có ngày bị tiêu diệt hết. Đây là một trong thực sự. Chạy đâu cũng ko ngoài. Đây là điều chắc chắn là 100%, thật ví dụ cùng là lẽ vô tư của ttránh đất.

Trên cõi đời nầy, chỗ độc nhất vô nhị, địa điểm cơ mà nhỏ fan thiệt sự được trọn vẹn an ninh, không còn thù hận nhau nữa, không lúc nào biết rộng chiến bại, rành mạch đố kỵ cùng nhau nữa, đó là nơi nghĩa địa an giấc nlẩn thẩn thu.

Cuộc đời thiệt vô thường, vậy phải ghi nhận trân quý sự sống. Thù hận, tma lanh đua, sáng tỏ, gắng chấp, ganh ghẻ, suy so bì, rộng thua trận nhau từng giờ, từng lời, từng chút một rồi cuối cùng cũng đề nghị chết mà lại thôi. Đến lúc kia thì ăn năn ân hận cải, than khóc, kể lể, luyến nuối tiếc làm cho chi cho mất công, muộn mằn rồi bạn ơi.

Tại sao hồi còn sống băn khoăn sống và cống hiến cho hạnh phúc, mếm mộ nhau, giao hiếu nhau vào tình bạn, biết tha trang bị nhau?

Mọi tín đồ rất nhiều đến cõi đời nầy cùng với nhị bàn trắng tay, thì lúc ra đi cũng chưa đến nhị bàn trắng tay mà thôi.

Ai ai ai cũng đều biết điều đó, nhưng lại hễ sao mỗi một khi nghĩ cho chết thì thấy rờn rợn và hơi lo một chút.

Bằng hầu như giá chỉ bọn họ nên níu kéo sự sống lại. Bỡi nguyên nhân nầy nhưng mà thời buổi này công nghệ vẫn sáng tạo ra vô vàn chuyên môn nhằm kéo dãn dài thêm sự sống… Nào là kỹ nghệ thuốc ngôi trường sinh, kỹ nghệ ngâm xác trong khí lỏng liquid nitroren nhằm hóng ngày tìm thấy thuốc điều trị nhằm tiếp tục…sống, v.v…

BACK TO THE FUTURE 

Merkle, a scientist at the Texas cryonics company Zyvex, is attempting lớn construct machines and other devices one molecule–even one atom–at a time. The science is called nanogiải pháp công nghệ, và Merkle argues it could help bring cryonically frozen bodies baông xã khổng lồ life. He and others envision a day when microscopic robots will repair cells damaged by freezing or illness (see illustrazion, p. 10). “Disease is simply atoms arranged in the wrong way,” says Merkle, who’s also an advisor to lớn Alcor.Merkle himself is so convinced, he’s signed up with Alcor to lớn have his head frozen after he dies–known in cryonics circles as a “neuro.” But immortality doesn’t come cheap. Alcor charges $1đôi mươi,000 lớn put an entire toàn thân in deep freeze, while a brain costs $50,000. And even Merkle agrees that success is a long way off. Nanotechnologists have barely reached the stage where they can manipulate individual atoms–let alone build tiny robots capable of rearranging the atoms in a single cell.

Người ta hại chết gì hại mất người bản thân thương thơm, sợ xa lìa người thân trong gia đình, bạn bè, xa lìa vk con, ông xã con, sợ hãi không có ai nuôi con bản thân, hại rồi trên đây tụi nó đã ra sao? sợ hãi không đủ cái tôi của mình, hại mất hết gia sản của cải mà lại tôi đã thiệt sự khổ công sản xuất dựng được trong veo cả cuộc sống, cũng giống như sợ hãi chưa tiến hành được đông đảo hoài bão mà lại mình hằng ước muốn, với sợ hãi bị quên béng, v.v…

Nhưng theo quan niệm triết lý Phật giáo, thì các thiết bị vừa đề cập bên trên là các không có thật!

Giàu gồm, đại gia thì sợ hãi bị tiêu diệt đã đành, tuy vậy nghèo rớt mồng tơi, không có của cải gì ráo trọi cũng sợ hãi chết luôn luôn tuốt luốt.

Thường những người sợ chết là những người dân còn hoạt động, đi đứng và còn sinc hoạt được bình thường.

Nếu đang già khụ cú đế rồi, bệnh dịch hoán vị đủ thứ, sinc hoạt trở ngại, ẩm thực ngủ ntởm ko được, ngoại giả bị nhỏ cháu bạc đãi hất hũi nầy nọ thì nhũng người nầy chấp nhận cái chết dễ ợt rộng các.

Sợ bị tiêu diệt cũng là một trong những làm phản ứng tự nhiên của bạn dạng năng tồn tại của tất cà phần lớn sinh đồ vật.

Trong phạm vi nghề nghiệp và công việc, bạn viết rất có thể quả quyết rằng thú đồ vật như trườn, heo thời gian bị lùa vào lò gần kề sanh nhằm bị làm cho làm thịt bọn chúng thường rất khiếp hoàng, la rống, bội phản ứng lại cực kỳ kinh hoàng vì bản năng tồn tại. Ngoài ra bọn chúng biết cảm nhận được chết choc bên cạnh. Phải chăng trúc thiết bị cũng đều có tình cảm như chúng ta?

Các tôn giáo béo đều phải sở hữu đề cùa đến vấn đề bị tiêu diệt. Mỗi tôn giáo đều phải sở hữu phân tích và lý giải một bí quyết khác nhau.

Cách nào nghe ra cũng gần như thấy gồm lý không còn với điều kiện là mình đề xuất có đức tin hoàn hảo vào tôn giáo kia.

Ckhông còn qua cái nhìn của Phật giáo

“Mạng sinh sống ao ước manh, cái chết là vấn đề nắm kiên cố – Life is uncertain, death is certain”

Đây là tựa đề quyễn sách quý hiếm nói tới cái chết. Sách bởi Venerable Dr Sri Dammanandomain authority viết cùng được thầy Thích Tâm Quang dịch. Sau đấy là bắt lược những ý chánh:

http://www.thuvienhoasen.org/lienhoa312-05.htm

Chúng ta không nên sợ chết vày đó là lẽ thường tình, là quy biện pháp tất yếu của các bước của vòng sinh tử nhưng thôi. Có sanh thì phải bao gồm tử nhằm rất có thể tái sinh theo nghiệp lực nhân trái luân hồi.

“…Đời sinh sống ao ước manh, chết là vấn đề chắc chắn là. Đó là câu châm ngôn khét tiếng vào Phật Giáo. Biết rõ Ckhông còn mong mỏi manh và là 1 trong những hiện tượng thoải mái và tự nhiên mà những người cần đấu tranh, họ tránh việc sợ chết choc. Nhưng toàn bộ chúng ta đông đảo sợ bị tiêu diệt vày không cho là về điều không tránh được. Chúng ta ham mê dính víu vào đời sống, vào xác thân cùng cải cách và phát triển không ít tsi mê dục và luyến ái.

Sự đau buồn về tử vong thiệt khủng khiếp, đó là một trong những thái độ khởi hành bởi vì vô minh.

Con người bị thấp thỏm không hẳn bởi vì ngoại cảnh cơ mà vì tinh thần cùng tưởng tượng về đời sống và những đồ vật của chính bản thân mình. Cái bị tiêu diệt, chẳng hạn, từ nó ko xịn khiếp: Khiếp sợ và ghê hãi chỉ bởi trọng điểm trí chúng ta tưởng tượng cơ mà ra.

Vì tmê mẩn sinh sống cần sự hại chết được hình thành một bí quyết thiếu hụt tự nhiên và thoải mái. Nó tạo khiếp sợ mạnh bạo vào đời sống mang đến nỗi có tác dụng nhỏ fan không bao giờ dám nguy hiểm làm điều gì mặc dù sẽ là lẽ buộc phải. Người đó sống trong lo sợ băn khoăn lo lắng về bệnh tật cùng các tai nạn thương tâm rất có thể xẩy ra cướp mất mạng sống quý giá của mình.

Tuy nhiên gồm một phương thức để vượt qua sự run sợ này. Hãy quên đi ý niệm về chiếc ‘tôi’; hãy lấy tình thương thơm Giao hàng nhân loại cùng tỏ tình tmùi hương với những người khác. Say mê Giao hàng tha nhân, chẳng bao lâu bạn sẽ từ bản thân thoát ra khỏi loại tự kỷ luyến ái nặng nề nề, mơ ước, tự kiêu, và từ tôn.

Bệnh cùng bị tiêu diệt cả hai phần lớn là bài toán xẩy ra tự nhiên vào cuộc sống của chúng ta, với họ đề xuất chấp nhận điều này với việc hiểu biết

Đức Phật khuyên: “Hãy tin với nương tựa vào thiết yếu mình, hãy cố gắng mức độ với chuyên cần”. Người Phật Tử không sầu thảm ai oán trước cái chết của một người thân trong gia đình giỏi đồng chí. Không có gì rất có thể ngnạp năng lượng chống được bánh xe nhân trái. lúc một người chết, nghiệp do họ làm cho sẽ theo họ đến cuộc đời bắt đầu. Người còn sót lại cần Chịu đựng đựng sự mất đuối với bình tâm với đọc biết. Chết là 1 trong quá trình ko tránh được bên trên trần thế này. Đó là 1 trong điều chắc chắn rằng trong dải ngân hà này….

Chúng ta đề xuất nỗ lực hiểu rõ rằng đều bài toán vào thiên hà này các ý muốn manh. Cuộc sinh sống chỉ nên ảo giác tuyệt mộng ảo. lúc ta phân tách bóc đầy đủ đồ vật bởi công nghệ giỏi triết lý, ko si ý muốn vị kỷ, sau cuối chúng ta ko thấy gì cả nhưng chỉ với hư không…”

Những Hạt Ngọc Trí Tuệ Phật Giáo – Gems of Buddhist Wisdom – Buddhist Missionary Society, Malaysia, 1983, 1996 – Thích Tâm Quang dịch

Kết luận 

Nghĩ mang đến thuộc tử vong chỉ là một trong quy trình của chiếc sống. Có chết đi thì mới có được một chiếc sinh sống bắt đầu không giống tiếp diễn theo được.

Xem thêm: Khởi Động Mùa Halloween Với Loạt Phim Kinh Dị Ngắn Không, 1️⃣Đằng Kia ( Phim Ma Ngắn Kinh Dị )

Vậy hãy trân quý cuộc sống đời thường ngày hôm nay. Không buộc phải để trung khu trạng hại chết biến một nỗi ám ảnh liên tiếp làm ô nhiễm cuộc sống đời thường của bọn họ.


Chuyên mục: Blogs