Mixcloud

Nhân đồ thiếu nữ bao gồm vào câu chuyện họ vừa nghe có những bước mặt đường định mệnh tương đối rắc rối, long đong, những sóng gió. Phải làm thiếu thốn phụ ko ông xã Khi tuổi đời còn vượt trẻ, tiếp nối mất người mẹ, tính biện pháp cũng ngang bướng, ko cảm thông được cùng với ba, đưa ra quyết định bỏ bên lên thị thành từ bươn trải. Cô gái vẫn cần làm cho đủ phần nhiều nghề nhằm sinch sống, tuy nhiên vẫn có ý thức giữ lại gìn phđộ ẩm giá, bao gồm lòng từ trọng, luôn luôn hàm ơn với kỹ lưỡng cùng với những người dân đã từng hỗ trợ mình. Cô gái ấy vẫn nuôi ý chí, nghị lực nhằm vươn lên, chấm dứt xuất sắc vấn đề học tập với được nhận bằng giỏi Khi xuất sắc nghiệp đại học. Rồi số đông quan tâm đến, cảm hứng bồng bột của tuổi ttốt cũng qua đi, cô gái đưa ra quyết định trlàm việc về bên cạnh bố, về quê nhà. Những kiến thức và kỹ năng của cô học được từ mái ngôi trường Đại học Nông nghiệp sẽ giúp được bao tín đồ nông dân, bao gia đình nghỉ ngơi buôn bản cô gồm một cuộc sống thường ngày xuất sắc hơn. Từ nơi ko mặn nhưng lắm với người mẹ kế - bà xã sản phẩm nhì của cha, cô bé vẫn cảm động cùng kính trọng bà rộng khi được bà quan tâm tận tình các tháng ttránh, Khi cô vô tình bị trượt ngã xuống hố sâu. Tình cảm từ quê hương cùng mái ấm gia đình luôn êm ấm, yêu tmùi hương, khiến mỗi bé người có ý thức sống giỏi rộng, có trách nát nhiệm rộng với bản thân bản thân và với tất cả bạn bao phủ. (Lời bình của BTV Đỗ Anh Vũ)


Bạn đang xem: Mixcloud

*

Trong phần đầu truyện ngắn Về nhà của NSND Hoàng Cúc, nhân trang bị cô gái chủ yếu của truyện, mà lại tác giả gọi là tên tuổi “nó”, sẽ hồi tưởng về tất cả đa số ký kết ức vẫn qua. Mọi cụ thể nlỗi cuốn phyên ổn lờ đờ thảnh thơi quay trở về. “Nó” sinch con Lúc tuổi thọ còn thừa tthấp, cơ hội sinh bé may gồm chị em đẻ ở kề bên cung cấp, động viên. Nhưng rồi mẹ đẻ cũng nhanh chóng tắt thở, bố đi bước nữa, đàn bà giận cha đã bỏ lên trên đô thị sinch sinh sống.


*

Không khó khăn để xem hình nhẵn nông thôn trong truyện nthêm “Vân tay mắt Phật” của phòng văn Trần Nhã Thụy. Làng quê trong mắt nhân đồ vật “tôi” bao gồm phần lạ lẫm. Anh sẽ rời quê lên phố đủ lâu để thấy kinh ngạc khi quê hiện giờ cũng ngồi công ty bấm điện thoại cảm ứng thông minh, Hotline ship tới tận cửa, cũng facebook, zalo… chả kém nhẹm thành phố. Anh chỉ còn thấy gần gụi với kí ức về làng – điều được kết nối nhờ vào người thân, bằng hữu với một tình ái câm. Cái tam giác muôn thuở, một lần tiếp nữa, lộ diện vào mối quan hệ tía fan “tôi”, Phước và Vnạp năng lượng. Có điều, sau khoản thời gian Phước chết thật, cả “tôi” với Vnạp năng lượng có lẽ không ngừng không tin rằng bản thân chẳng bắt buộc là fan được yêu. Trong mạch nói cthị xã pha trộn giữa thừa khứ với bây chừ, có thể “Vân tay đôi mắt Phật” có không ít hơn một câu chuyện. Cthị trấn tình bố người với tương đối nhiều éo le là 1 trong những nhẽ. Nhưng rộng lớn rộng, chính là câu chuyện về nông xã, về bạn công ty quê sống thọ trong mỗi nhân vật, trong cả bọn chúng ta: khi ta mơ về một cái vườn thoáng rộng, khi ta thấy ngột ngạt Một trong những khoảng không chật hạn hẹp, với giấc mơ của ta vẫn còn đấy mang mùi đất. Nó cũng chính là mẩu truyện về sự mất mát, của cả toàn cảnh lẫn nhỏ fan Khi toàn bộ chẳng thế như thế nào nlỗi xưa. Và chưa phải dòng mới, loại văn minh, cái tân thời nào cũng đồng suy nghĩ cùng với phần lớn điều ung dung, thiện tại lương. Msinh sống ra bởi một nhan đề nhiều sức gợi, “Vân tay mắt Phật” cũng đều có một quãng kết tuyệt vời không hề kém, đầy đủ để fan hiểu, bạn nghe lag bản thân thảng thốt, từ coi ngón cái bàn tay mình bao gồm “hiển lộ hình đôi mắt Phật đẹp mắt đẽ” hay không? (Lời bình của BTV Nguyễn Hà)


*



Quá khứ cùng bây giờ bối cảnh “Đồng cỏ” của người sáng tác Vân Hạ khiến cho ta tương tác tới bài xích thơ “Sông Lấp” của phòng thơ Trần Tế Xương cùng với phần lớn câu: “Sông kia rày đang yêu cầu đồng/ Chỗ có tác dụng tòa tháp, chỗ trồng ngô khoai/ Vẳng nghe giờ đồng hồ ếch mặt tai/ Giật bản thân còn tưởng tiếng ai gọi đò”. Vương quốc váy đầm lầy tuổi thơ chỉ với là ảo hình ảnh, là đáng nhớ. Nhưng cũng tương tự đoạn sông Vị Hoàng rã qua quê nhà cố gắng Tú Thành Nam, dẫu đã biết thành bồi lấp thành khu đất thổ cư dẫu vậy tiếng vọng tự thuở ngulặng sơ mãi còn thao thiết trong tim tưởng của rất nhiều bệnh nhân sót lại. Cảnh hoang vu, mọi ngày tuổi thơ hào khởi khởi nghiệp dấm ốc, sa lầy với cuộc chạy trốn của bọn ốc bắt được trên váy đầm lầy đồng cỏ - Những lưu niệm tưởng nhỏ tuổi nhoi, vụn vặt tuy vậy đang trở thành một phần đời quan trọng như thế nào quên. Dẫu “Đồng cỏ” tĩnh lặng kỳ túng thiếu vẫn thành “Làng Mới” sôi động, cùng với quang quẻ chình họa nửa quê nửa phố, phần đa đồng đội dại dột ngơ thusinh sống bé bỏng tiếng ra mức độ làm cho kinh tế tài chính tinc nhanh tuy vậy vẫn còn đó các đáng nhớ thời dềnh dang ngốc luôn luôn phập phồng vào trí nhớ, thời gian cần yếu san bởi. Tác giả Vân Hạ vẫn viết về phần đa thương mến đề cập nhủ ấy bởi một ngòi cây bút bản lĩnh, thực bụng. Những câu văn giàu hình ảnh trải trên trang giấy những dung nhan color, khung cảnh cùng tính bí quyết, hành động bé người tự nhiên và thoải mái, nhộn nhịp. Xen vào đó là đều so sánh, cửa hàng, triết lý về vạn vật thiên nhiên, về cuộc sống đời thường - Có hầu như đoạn, truyện nđính thêm “Đồng cỏ” của người sáng tác Vân Hạ nhỏng đã hòa thuộc nhịp đập thổn định thức của trái tyên bạn hiểu, fan nghe…(Lời bình của BTV Võ Hà)


*

Xem thêm: 15 Lợi Ích Không Tưởng Của Việc Nghe Nhạc Có Tác Dụng Gì, 15 Lợi Ích Không Tưởng Của Việc Nghe Nhạc

Giọng đọc PTV Hải Yến vừa đưa cho tới chúng ta phần đầu truyện ngắn “Đồng cỏ” của phòng văn uống Vân Hạ. Đây là chế tạo tham dự cuộc thi viết truyện ngắn “Làng Việt thời hội nhập” vày do các solo vị: báo Nông xóm Ngày ni, báo điện tử Dân Việt, Hội Nhà văn uống toàn nước và Ban Văn uống học Nghệ thuật eshopdaroana.com - Đài Tiếng nói cả nước phối hợp tổ chức.Giọng văn tả chân cụ thể, mộc mạc cho biết người sáng tác là bạn đang đích thực trải qua cuộc sống nông thôn ngày xưa. Có lẽ nhiều độc giả, thính mang xuất thân từ bỏ làng quê cũng đã được chạm chán lại 1 phần hình hình họa tuổi thơ mò cua bắt ốc lùi lnóng dẫu vậy cũng khá đỗi đon đả, lưu niệm. Chúng ta thuộc theo dõi và quan sát phần tiếp theo truyện nđính “Đồng cỏ” của phòng văn Vân Hạ vào buổi Đọc truyện tối mai (Lời bình của BTV Võ Hà)


Thoạt nghe tên truyện “Hương bưởi ổi” hẳn các bạn cũng tương tự tôi bao gồm chút đỉnh băn khoăn tự hỏi, hương thơm bưởi là mùi hương bưởi chđọng sao lại lộn lạo cả hương thơm bòng và hương thơm ổi. Hóa ra bòng ổi là 1 trong những tương tự bưởi lừng danh ở miền Đông Nam bộ. Và mẩu chuyện về fan dân Đồng Nai kiếm tìm giống cây siêng đợi chờ cho vùng khu đất này được lồng vào câu chuyện yêu đương thiệt lôi cuốn. Mối tình tkhô hanh mai trúc mã giữa Điền-nhân trang bị kể cthị trấn cùng Vy Thúy tưởng sẽ êm rất đẹp và dịu ngọt như mùi hương bòng ổi quê nhà đất của Vy Thúy, nhưng lại cuối cùng lại đổ vỡ, vày cthị trấn quá kế, phân tách chác khu đất đai; vị tính cổ hủ vốn đang ăn vào nếp ăn nếp nghĩ về của bạn dân quê bấy ni. Điền sẽ đứng về gia đình anh Hai vô tình làm mất đi lòng ông Bảy-ba của Vy Thúy. Mặc dù bị ông Bảy ngăn uống cấm, tuy nhiên Điền với Thúy vẫn âm thầm mang đến với nhau. Song, Điền ngóng ông Bảy nguôi ngongười nào cũng thua cuộc như bài toán xã anh trồng tương tự bưởi ổi được đem từ buôn bản của Vy Thúy. Nhưng rồi, nhờ sự kiên nhẫn và vận dụng công nghệ nghệ thuật đúng chuẩn, anh Hai và mái ấm gia đình Điền đang thành công xuất sắc cùng với giống bòng bắt đầu. Và bước đầu anh cũng đã tra cứu thấy tình thân mới cho mình. Nhưng mối tình này liệu tất cả đơm hoa kết trái, gồm nảy nngơi nghỉ như giống bưởi bắt đầu còn cần chờ thời hạn trả lời. Bởi, chiếc bắt đầu sửa chữa chiếc cũ nhiều năm ko bao giờ là dễ, nó y như Việc đi kiếm loại cây chuyên đợi cho một vùng đất nhỏng xã bưởi quê Điền cũng gặp mặt trúc trắc, đề nghị trả giá bán ít nhiều cùng qua không ít năm thử thách. Tin rằng, càng khó khăn thì thành công càng tất cả ý nghĩa sâu sắc. (Lời bình của BTV Vũ Hà)


Truyện cuốn hút bạn đọc người nghe tức thì từ đầy đủ chiếc, các trang đầu tiên. Nó nhỏng một cuốn nắn phim con quay lờ đờ, trong số đó nhân đồ vật chính là Thịnh-một quân nhân vừa giải ngũ trsống về quê hương. Mới ba năm thôi, tuy vậy bãi bồi ven sông không thể nữa. Bước chân Thịnh đi tới đâu kỷ niệm xưa lại ùa về cho kia. Nào là tiếng cười cợt của các đứa tthấp buôn bản quê chiều htrằn gửi mong ước theo cánh diều lên trời cao; làm sao là rất nhiều kỷ niệm thusinh hoạt thơ ấu cậu nhỏ bé Thịnh cày cuốc bên trên cánh đồng bãi; rồi các lưu niệm vui đùa của chàng tkhô cứng niên Thịnh thuộc cô bạn nữ tên Chi…Và người sáng tác ko đề xuất diễn tả các, fan gọi fan nghe cũng đoán ra được nguyên nhân bị mất cánh bến bãi, đó là do bài toán hút ít cát-một vụ việc rét bỏng vào cuộc sống bây chừ. Việc hút cát làm cho sụt lún bãi bồi khiến cho người dân mất khu đất canh tác, mất Việc làm; trẻ em mất không khí thả diều; làm sụp đổ ngôi quán…đã là cthị trấn vượt mức độ chịu đựng, mà lại điều khủng khiếp rộng là vấn đề ngôi miếu cổ sắp tới sụp đổ. Người gọi người nghe lo ngại giả dụ vấn đề này xẩy ra, thì số đông xích míc có khả năng sẽ bị đẩy lên mang đến đâu. Nhưng rồi, nhờ tay nghề của Thịnh cùng với sự đồng lòng giúp đỡ của bà nhỏ lối buôn bản nhưng mà ngôi miếu được cứu vãn. Truyện kết thúc cùng với chình ảnh Thịnh đi bên trên cánh bến bãi đỏ au color khu đất phù sa sẽ chờ lên luống, bầu trời lộng gió đẩy cánh diều cất cánh cao trong tiếng sáo vi vu. Cánh diều liên tục bay điều ấy tất cả nghĩa ước mơ của trẻ em liên tiếp được thả lên trời xanh, văn hóa truyền thống truyền thống lâu đời được giữ gìn, tiếp tục...(Lời bình của BTV Nguyễn Vũ Hà)


Sự đổi thay cđợi phương diện của tương đối nhiều nông thôn đã cho thấy sự lôi kéo, sức che sóng vận tốc của các tiền tiến với lối sinh sống tân tiến. Thế nhưng lại vẫn có những người nông dân “ngược pha” khỏi làn sóng đồng phần nhiều đó. Họ vẫn sống một cuộc đời với phần đông kiến thức, các bước thời quá khđọng, trong khi thôn ấp vẫn khác xưa. Họ thiếu hiểu biết bởi vì sao phiên bản thân trở nên kỳ viên Lúc chẳng làm cái gi nên tội, khi không thể nào luân phiên gửi, thả mình hội nhập dòng đời sống bắt đầu đầy kỳ thụ nhưng mà cộng đồng, những người dân thân sẽ tận hưởng. Bỗng dưng chúng ta biến hóa kẻ quê kệch, tự ti, lủi thủi cùng với mọi niềm riêng cực nhọc tỏ. Người nông dân “lành như đất” vào truyện ngắn “Nắng làm việc sau cùng sông” của Hoàng Anh Linc rơi vào tâm lý lạc lõng ấy. Nhưng ông còn có hi vọng nhằm mà mong mỏi ngóng. Đó là người em trai trí thức vẫn tồn tại ghi nhớ mang đến người anh lam đồng chí ngơi nghỉ quê nghèo. Ký ức và bây giờ đan xen trong mớ bòng bong trung ương trạng của người dân cày có lúc đang chũm gỏi nhằm theo kịp xu thế, thời đại dẫu vậy chỉ dìm lại sự ê chề, kiệt quệ. điểm sáng trong mẩu truyện là mặc dù còn đó các khúc mắc, khoảng cách về lối sống, lối suy xét dẫu vậy tình thân vẫn luôn là điều còn sót lại. Chính tình thân sẽ kết nối nhị bé tín đồ cùng cái tiết, dẫu loại đời xô dạt – Nlỗi ánh nắng cuối chiều lung linh cả cái sông. cố gắng tập trung tự khắc họa niềm mếm mộ khôn tả ấy, người sáng tác Hoàng Anh Linc hình như đã làm lơ phần làm sao mọi mối quan hệ chằng chéo cần có trong cuộc sống cá nhân hai nhân đồ dùng chủ yếu. Thành ra truyện chỉ dừng lại làm việc lát giảm quánh tả - Người hiểu, fan nghe vẫn còn đấy ước ao hóng số đông nhân vật dụng, tình huống xúc tác tấp nập cho 1 hình thái truyện nđính hoàn chỉnh. (Lời bình của BTV Võ Hà)


Bắt nguồn xuất phát từ 1 thói quen đã thành phổ biến thủy hơn nửa đời tín đồ, “Tắm Tết” lộ diện size chình họa trung khu hồn tâm thành, chân quê và cũng khá đỗi dịu dàng êm ả, người vợ tính của nhân đồ vật “Dứa” – Người phụ nữ thừa lứa lỡ thời tưởng đã trlàm việc nên thô ráp, dạn dày, cnhì sạn thân chiếc đời. Vì tình duyên lsinh sống dlàm việc, vì chưng bề bộn mưu sinc, là tín đồ gắn bó với quê mang đến tận cùng tâm địa, chị cũng đành dằn lòng lưu giữ thương gửi lại – Và gợi nhớ về nơi bắt đầu gác bạn dạng xđọng hàng năm một đợt vào cuộc tẩy è cổ tiễn năm cũ, đón năm mới. Nhà văn uống Nguyễn Hiệp đang kỳ công bao gồm cả phương diện câu tự lẫn cảm hứng Lúc kể lại cặn kẽ màn tẩy rửa vừa nai lưng tục vừa thanh sạch mát, linh nghiệm ấy. Đó là lúc con fan rũ bỏ hết tất thảy rất nhiều ngổn định ngang giăng mắc để trọn vẹn thả lỏng tận thưởng một mùi hương xưa cũ thnóng dần vào vào từng tế bào cuộc sống. Với fan thanh nữ đang nếm trải cả niềm hạnh phúc lẫn cực độ đau khổ của tình thương nlỗi nhân thứ “Dứa” – “Tắm Tết” chắc hẳn rằng là hầu như giờ phút thanh nhàn, xinh tươi, cá biệt vào cả 1 năm nhiều năm không bờ không bến. Chị được hình dung lại hình trơn của má, của người tmùi hương một thời – Những ký kết ức xa xôi, chạm vào là rộn rực và cả nhói nhức – Giờ tương khắc ấy không còn thảy được sản phẩm tha. Sống dậy cảm hứng cùng với quê bên sang 1 mùi hương, một thói quen vẫn thành nghi lễ cá nhân, giá chỉ như xen kẹt vào kia mẩu chuyện hay khúc ngoặt về đoạn đời hiện nay của nhân đồ vật, cùng đặc lại vẫn bằng cuộc “Tắm Tết” hay niên – Có lẽ truyện nđính thêm trong phòng vnạp năng lượng Nguyễn Hiệp đã quá qua số lượng giới hạn rải rác, trưởng thành và cứng cáp hơn vào vóc dạc một truyện nlắp cứng cáp cảm giác. (Loi binh cua BTV Vo Ha)


Các bạn bè quí, yêu cầu thân cận với người dân cày chân lnóng, tay bùn, sát cánh đồng hành cùng người dân cày trên mhình họa ruộng, sân vườn cây, ao cá thì người sáng tác Nguyễn Quang Trung new viết được truyện ngắn chân thật mang lại những điều đó. Tgắng là anh thanh hao niên khỏe mạnh tuy nhiên học tập không hết lớp 9 nên có thể biết phân phối mức độ lao hễ của chính mình tìm miếng cơm trắng manh áo. mái ấm ít ruộng phải đề nghị đi làm chạm, tức va việc gì ai mướn là thao tác đó. Tnỗ lực từng lên thị thành có tác dụng thuê dẫu vậy không khí thành phố bí bách khiên anh không quen nên lại trnghỉ ngơi về quê thao tác. Sau mấy năm xuất khẩu lao rượu cồn ngơi nghỉ Đài Loan, Tthay quay trở về quê nhà lập nghiệp. Với sự giúp đỡ của cô ấy kỹ sư thương hiệu Kim, sau này là vk của Tcố, anh vẫn xây cất một trang trại khang trang. Để đạt được thành công như thế chắc hẳn rằng nhân trang bị Tthế cũng chạm mặt rất nhiều như mong muốn. May mắn lúc mấy năm xuất khẩu lao đụng còn tích góp được tiền tỉ đem về lập nghiệp, suôn sẻ là chạm mặt được cô kĩ sư Kyên, bạn ko kể rét mướt trong nóng. Thương chàng trai nông dân hóa học phác hoạ, thực thà, Klặng lặn lội tự tỉnh thành về quê sẽ giúp đỡ Tnuốm Thành lập và hoạt động nông trại. Trang trại thiết kế xây dựng thành công cũng là thời điểm tình duyên ổn của Tgắng và Klặng đơm hoa kết trái. Nhân trang bị Tĩnh là tín đồ kể câu chuyện sẽ chứng kiến đầy đủ thay đổi cuộc sống Tvậy cùng vui tươi cho bạn của chính mình. Quá trình thiết kế xây dựng trang trại của nhân đồ dùng Tgắng được người sáng tác diễn tả vô cùng kĩ, cẩn thận, giàu hình hình họa. Người dân cày đẹp tuyệt vời nhất chính là thời điểm họ chăm chỉ lao cồn trên mảnh ruộng, vườn cây của chính mình. Sức lực, sự siêng năng kết hợp với kĩ thuật giỏi đã giúp người nông dân làm nhiều bên trên mảnh đất quê nhà. Truyện nđính thêm cũng giúp fan gọi, fan nghe đọc rộng nếp sinh sống, phong tục, tập cửa hàng, tính biện pháp nhỏ người một vùng quê trên nước nhà đất nước hình chữ S. (Lời bình của BTV Hoàng Hiệp)


Truyện nđính thêm được viết cùng với giọng văn uống mộc mạc, chân chất đúng phong vị fan dân cày Nam Bộ. Câu chuyện bi lụy vui các cảm giác của fan phụ nữ tên Sáu Cam đính thêm bó với mảnh sân vườn của mình. Msống đầu truyện nđính thêm là thắc mắc “cung cấp hay là không bán”. Câu hỏi trong tâm nhân vật dụng Sáu Cam có lẽ cũng là nỗi do dự của nhiều người nông dân trước đổi thay của cuộc sống. Trong yếu tố hoàn cảnh lao rượu cồn vất vả siêng bón cả năm và lại gặp mặt điệp khúc “được mùa mất giá” thì ít nhiều người đang đã buôn bán mhình họa vườn cửa thân phụ ông còn lại hoặc nhiều năm xây dựng để biến đổi cuộc đời. Nhưng bà Sáu Cam đang không làm điều này. Dù số đông bạn hầu như khuyên ổn nên chào bán vườn đi, làm cho thuê, có tác dụng mướn, sắm sửa mang lại đỡ cực dẫu vậy bà vẫn duy trì khu vườn của bản thân. Trải qua mấy năm cùng cực khi hoa trái mất giá chỉ thì bà Sáu Cam cũng thu hoạch hoa thơm trái ngọt. Bà Sáu Cam không hề phân phối hoa quả cho doanh gia mà tiến hành quy mô marketing vườn cây ăn trái theo phong cách “cung cấp bụng”. Việc biến hóa phương thức kinh doanh giúp vườn cửa cây của bà mang lại tác dụng khiếp ráng vội những lần. Vườn cây của bà trở thành địa điểm dụ lịch, vui chơi và giải trí sống của rất đông khách. Ước mơ có 1 căn bên new của bà Sáu Cam đã trở thành hiện tại. Lồng ghép vào mẩu truyện giữ khu đất, giữ vườn cửa của nhân đồ bà Sáu Cam, họ thấy cuộc sống của fan nông dân Nam Bộ trước ảnh hưởng tác động kinh tế Thị trường. phần lớn fan dân cày buôn bán mảnh vườn cửa, mảnh ruộng nhiều năm gắn bó chuyển đổi nghề, thanh hao niên cũng không làm cho ruộng, có tác dụng sân vườn nhưng có tác dụng công nhân trong số khu công nghiệp. Vườn cây ăn uống trái cũng đổi khác cách làm sale làm thế nào cho tác dụng. đa phần thay đổi sẽ ra mắt tuy thế có lẽ tình fan, tình đời của những bé fan chất phác thì luôn luôn được giữ lại. Tình cảm láng giềng trơn giềng thân Bà Sáu Cam cùng với ông Tư Bận giỏi tình yêu người mẹ nhỏ của nhân đồ Sáu Cam mặc dù được mô tả đơn giản tuy vậy ấm cúng tình thân. Nhân thứ Tuy chỉ nên bạn nông dân lam đồng minh tuy vậy xuất sắc bụng, trọng tình trọng nghĩa thật đáng quí. Truyện nthêm giúp tín đồ phát âm, bạn nghe hiểu được phần nào hầu như đổi thay của nông thôn toàn nước thời hội nhập kinh tế Thị Phần. (Lời bình của BTV Hoàng Hiệp)


Gần đây, cây cây viết tthấp Kiều Duy Khánh hay áp dụng số đông nguyên tố kỳ ảo trong số biến đổi của bản thân mình. Nào là hũ bạc, phân tử vía thiêng, hồn piêu giỏi trái tlặng sói tuyết và làm việc truyện nđính này là con gà mái hoa mơ biết gáy. Nhưng loại kỳ lạ, chiếc khác hoàn toàn ấy không phải để tạo tò mò và hiếu kỳ nhưng là duyên do nhằm công ty văn desgin đường dây câu chuyện, như một thủ pháp chế tác dựng không gian nghệ thuật. Bình thường xuyên con gà mái đẻ trứng, ấp trứng với nuôi con, nhưng mà đằng này nó lại biết gáy. Nghĩ bao gồm điềm chẳng lành, bà Vùa liền tìm tới nhà lão Vạng làm cho nghề thầy cúng. Tin vào lời thầy cúng vừa háo danh vừa gồm chiếc trung khu ko trong sáng nhưng mà bà Vùa vẫn ngnạp năng lượng cản niềm hạnh phúc riêng biệt của đàn ông mình. Tấm hình bầy kê mái hoa mơ chân nhỏ nào thì cũng cụt ngủn mài miệt nhặt thóc, thỉnh phảng phất lại vươn cổ gáy một tràng téc…te…te…ở vị trí cuối truyện thật có mức độ gợi. Lòng tham, sự ích kỷ, thói xấu xí của con người cấp thiết bẻ cong, làm cho biến tấu, làm mất đi nét đẹp, sự lương thiện…Và cụ thể Thồng-đàn ông bà Vùa dứt tung dòng túi bùa đựng chân con kê mái rồi nỉm xuống khu đất thật xong xuôi khoát, nó nlỗi lời khẳng định anh sẽ trẻ trung và tràn đầy năng lượng cùng quyết trung tâm gỡ vứt phần đa quan niệm, hủ tục xưa cũ vẫn đeo bám và làm cho khổ sở bao mảnh đời tín đồ dân buôn bản bạn dạng lâu nay. Chính những người trẻ nlỗi Thồng, như Máy đang quyết định tương lai cuộc sống bản thân (Lời bình của BTV Vũ Hà)


Tác giả Nguyễn Prúc đã có lần bao hàm share về truyện nlắp Hoa pằng nảng rơi rơi của anh. Trong trong thời hạn mon công tác làm việc vùng cao, đính bó với đồng bào những dân tộc bản địa thiểu số, đặc biệt là những người dân thanh nữ Mông, gần như mẩu chuyện về thân phận, niềm nhức cùng tình thương của những tín đồ phụ nữ Mông đang trở thành một dư âm ám gợi, trlàm việc đi quay lại trong số biến đổi của Nguyễn Phụ. Pằng nảng đó là tên thường gọi của hoa gạo trong tiếng Mông. Những hoa lá gạo cháy đỏ trong trởi biên tái, tỏa nắng rực rỡ rụng rơi ven mặt đường bên bước đi của các bạn bọn bà Mông nlỗi hòa thuộc bao nỗi xót xa trong thâm tâm họ. Nhân trang bị chính vào mẩu truyện chúng ta vừa nghe là Dúa, một thiếu nữ bất hạnh vào tình yêu, thậm chí rất có thể coi là bị phụ bạc. Và nỗi xấu số của Dúa y hệt như một định mệnh, nó được truyển kiếp từ vắt nước ngoài cho tới bà nước ngoài, cho tới bà bầu Dúa với bây chừ là Dúa. Tất cả những người lũ ông hầu như sẽ ra đi, quăng quật lại những người phụ nữ cô đơn ngóng hóng nhỏng hóa đá qua bao năm mon. Rồi những người đàn bà ấy vò võ nuốt niềm nhức vào lòng, một mình nuôi con…Cái trớ trêu vào tình ái dang dở của Dúa còn tồn tại sinh hoạt cuối tác phẩm, lúc Dúa phân phát hiện nay bức ảnh Phừ cùng Súa - em gái mình, đang ôm nhau trên ghế đá. Nếu em Súa được niềm hạnh phúc, thì các đau đớn của Dúa có lẽ rằng cũng ngắn hơn phần nào, tuy nhiên không có gi là chắc chắn là và tin yêu tình yêu của một fan bầy ông vẫn vừa tệ bạc Dúa như Phừ. Thân phận những người đàn bà vùng cao nói phổ biến, thiếu nữ Mông dành riêng có thể quan trọng tự ra quyết định mang lại niềm hạnh phúc của bản thân mình. Họ vẫn còn đấy bị buộc ràng vì chưng rất nhiều tập tục, luât lệ giống như những kiến thức truyền thống lâu đời từng ngày đè nặng xuống đôi vai. Họ ao ước bay ra nhưng mà không thể. Những hoa lá gạo đỏ nhỏng ngày tiết rơi rơi mở đầu và dứt tác phđộ ẩm nlỗi nỗi xót tmùi hương chưa bao giờ ngừng, rất khó nguôi ngoai vệ trong trái tim người…(Lời bình của BTV Đỗ Anh Vũ)


Cuộc thi viết truyện ngắn “Làng Việt thời hội nhập” vị Báo Nông buôn bản Ngày ni, Báo năng lượng điện tử Dân Việt phối phù hợp với Hội Nhà vnạp năng lượng toàn quốc, Ban Văn học Nghệ thuật – Đài Tiếng nói toàn quốc đồng tổ chức triển khai đã đi được toàn diện một hành trình 2 năm. Sau thời hạn đãi cát kiếm tìm vàng, cuộc thi đang đi đến thông thường kết với kết quả đáng mừng có 16 tác phđộ ẩm được xét giải. Pchờ viên Vân Khánh tham dự sự kiện bao gồm một vài ba ghi nhấn.