CÁCH LUYỆN NỘI CÔNG TÂM PHÁP

Như một câu thoại đầu công án trong phép cách ngữ của thiền gia – như một bí thư gãy gọn vài câu của đạo sĩ truyền pháp .

Bạn đang xem: Cách luyện nội công tâm pháp

. . Trong võ công có những trường hợp mà công lực chỉ đi sau sự chứng ngộ về Tâm pháp . . .

Bạn đang xem: Cách luyện nội công tâm pháp

*

Tâm pháp là gì ?
Thật khó mà trả lời . . , vì khi chưa hiểu thì làm sao để diễn tả được, khi đã hiểu rồi thì ai ăn nấy no làm sao nói được . . . Tâm pháp là một môn công phu tu luyện bên trong (nội công) mà mỗi người phải tự mình khám phá lấy. Những câu chuyện nhỏ sau đây sẽ chứng minh điều đó:
*

Xem thêm: Bài 9: Kể Chuyện: Dê Con Nghe Lời Mẹ, Kể Chuyện: Dê Con Nghe Lời Mẹ

MỘT: Một tay đô vật cự phách tên là O-Nami (theo Nhật ngữ O-Nami nghĩa là sóng lớn), phải cái tật chỉ giỏi ở võ đường nhà, O-Nami vật ngã cả thầy dạy là thường, thế nhưng mỗi lần ra giữa võ đài công cộng ở tỉnh là chàng thường thua cả những môn đồ mới nhập môn.O-Nami thường suy tư điều đó và tức giận cả chính mình, không hiểu tại sao trước muôn người, O-Nami không còn một chút võ công nào trong người. O-Nami đau khổ và nếu không giải quyết được yếu điểm đó, chắc chàng phải giải nghệ về vườn ẩn.Một hôm O-Nami nghe có vị thiền sư về ngụ ở một ngôi chùa gần bờ biển liền trình bày sự tình và xin lời chỉ dạy .Thiền sư trầm ngâm giây lát , hỏi thăm O-Nami vài chi tiết rồi trả lời :- Ngươi tên là O-Nami, nghĩa là sóng lớn, ngươi có nghe sóng đánh ở bờ đá chăng ?- Thưa thiền sư có. O-Nami đáp.- Hãy ngồi xuống bên ta, hãy quên ngươi là một đô vật, suốt đêm nay ngươi hãy lắng nghe sóng đánh vào bờ, hãy tưởng tượng chính ngươi là những đợt sóng vĩ đại như bức tường thành, đánh ngã bất cứ vật gì cản đường chúng.O-Nami nghe lời ngồi lặng lẽ suy tư, mắt nhìn vào tâm ngắm sóng, tay nghe sóng vỗ ì-ầm, lúc đầu còn ngờ các vật chung quanh, còn nghĩ những chuyện vừa qua, lần lần tập trung được tư tưởng chuyên nhứt vào sóng; đêm tàn dần những đợt sóng từ trong người O-Nami cũng lớn dần, sóng ào ạt quét rụng bông hoa trên bàn Phật, quét ngã bình hoa, đèn, lư, quét luôn cả tượng Phật bằng đồng, trời rạng đông . . . cả ngôi chùa bị sóng dọn sạch, sóng trắng xóa chập chùng khắp nơi, O-Nami vẫn còn ngồi đó, nụ cười phảng phất trên gương mặt vô cùng trầm lặng, chàng nhẹ lắc mình tỉnh dậy ra về, vị thiền sư cũng không còn nữa.Ngày hôm đó O-Nami quật ba trăm cao thủ đô vật toàn tỉnh và từ đó khắp nước Nhật không ai đủ sức quật ngã chàng. O-Nami trở thành đệ nhất nhân, cao thủ suốt nửa thế kỉ chàng sống.
*

HAI:
Chàng MATAJURA muốn trở thành một kiếm khách xuất thần nhập hóa, nhưng cha chàng chê là chàng phản ứng quá chậm, chỉ đủ làm bia cho đối thủ thử kiếm. Matajura tức mình tìm đến một kiếm sư lừng danh tên là Banjo xin thọ giáo. Chàng hỏi:- Thưa tôn sư nếu trò ở liền bên ngài, hầu hạ ngài từng giờ từng phút, thì trong khoảng bao lâu ngài có thể truyền thụ cho trò kiếm pháp đắc ý nhất của ngài ?- Mười năm, Banjo đáp.- Thưa võ sư : lúc đó cha tôi chết mất rồi, tôi muốn thân phụ tôi hài lòng trước khi người nhắm mắt – Nếu tôi hầu hạ ngài một cách cần mẫn gấp đôi thì bao lâu mới thành tài.- Ba mươi năm.- Sao lại có thể thế được, thưa ngài ? Matajura kinh dị hỏi dồn . . . Thưa ngài, con có thể làm việc không nghỉ ngơi, làm bất cứ việc gì, dù nặng hay nhẹ đến đâu thì trong bao lâu được như ý nguyện ?- Bảy mươi năm.Matajura thẩn thờ thất vọng, kiếm sư Banzo giải thích:- Những kẻ hối hả bao giờ cũng học chậm, rất chậm. Matajura đã hiểu và không còn thắc mắc nữa, chàng cũng không hỏi han về thời gian học tập, chàng quyết định xin ở lại hầu hạ kiếm sư, chàng lau chùi, dọn dẹp nhà cửa, làm bếp, giặt áo quần, làm vườn . . .chàng được lệnh không bao giờ nói tới kiếm, mó vào kiếm. Thật buồn nhưng đành vậy vì đã hứa với thầy nên không muốn thất lời hứa.Ba năm trôi qua, một hôm chàng đang làm vườn thì võ sư nhẹ bước đến đàng sau bao giờ không hay và bất thình lình quất trúng chàng bằng một thanh kiếm gỗ, mạnh như trời giáng. Hôm sau, chàng lại bị một vố nữa như vậy khi đang làm bếp; từ đấy bất kì vào giờ nào, bất kì ở xó xỉnh nào chàng cũng có thể bị thanh kiếm gỗ của thầy bất ngờ tấn công, nên kể từ đó chàng phải giữ tinh thần thức tỉnh, cơ hồ chàng không hề ao ước gì, suy nghĩ gì ngoài sự thức tỉnh trọn vẹn để lẹ làng tránh né những phát kiếm bất thần của thầy ở khắp nơi.Kiếm sư Banzo mỉm cười hài lòng, bắt đầu dạy chàng kiếm thuật, nhưng vẫn giữ nguyên vẹn những nhát kiếm gỗ bất thần kia.Chẳng bao lâu Matajura trở thành một tay kiếm lừng danh khắp Nhật Bản.BA: Lý Hoành theo Viễn Huệ thiền sư luyện võ đã ba năm chiêu thế thuộc lòng cả năm bài La Hán quyền, công lực và quyền pháp tinh thông nhập hóa, nhưng bao giờ cũng vậy, đứng trước một đối tượng là Lý Hoành đâm bỡ ngỡ vì một hiện tượng ngã tướng chờn vờn trong đầu óc. Thiền sư và Lý Hoành liền lên đỉnh Thái Thất bên ngôi Thiếu Lâm tự, hai thầy trò ẩn vào động đá. Mưa đông về, đem theo tuyết giá và hơi lạnh, củi tích trữ đã bị đốt hết không còn một thứ gì để sưởi ấm . . . thiền sư trừng mắt nhìn học trò quát:- Ta bảo kiếm một thứ gì đó để đốt cháy.- Thưa thầy, con đã tìm khắp cả nhưng không thấy còn vật gì nữa.- Thật không?- Dạ thật.- Tất cả vật bằng gỗ, cây?- Dạ.- Vậy cái gì đây? Vừa vấn nạn thiền sư vừa chỉ tượng Phật.- Dạ tượng Phật.- Bằng gì?- Dạ bằng gỗ nứt.- Đốt được không ?- Dạ, có thể cháy nhưng đây là tượng Phật.- Ta bảo ngươi cứ chẻ ra và đốt. . .Lý Hoành hoang mang kinh sợ, vừa chẻ từng mảnh gỗ ra vừa suy nghĩ mông lung, tượng Phật từ từ thành củi, nhát búa cuối cùng thì tượng Phật cũng thành hư không, một hư không vĩ đại và trống trải, trong đó không có Phật, không có người . . . chỉ có thực tại. Lý Hoành mỉm cười – thiền sư mỉm cười.Hai thầy trò xuống núi.Từ đó Lý Hoành vô địch ở Thiếu lâm tự.