Bỏ Qua Đích Chờ Đợi

Tác giả: Bọ Cạp Ôn NhuThể loại: hiện đại, nhất thụ nhất công, ngược tâm, HENhân vật: Sở Lăng Phong x Đinh Kì ThụLink edit (HOÀN)

Chấm điểm: 2,5/5

***

Mấy hôm trước ta mới đọc được một bộ bẻ thẳng thành cong khá hay, chỉ tiếc rằng nó ngược không đủ độ và cái kết khiến ta phần nào thấy hụt hẫng. Chợt nhớ tới Bỏ qua đích chờ đợi đã từng đọc từ lâu, truyện ngược tâm, tình tiết đơn giản, sử dụng hình ảnh cái cây và cơn gió vô tình có lẽ vô cùng quen thuộc, truyện không đau đến tê tâm liệt phế, nhưng lại đau rất sâu và rất lâu, đủ để khiến ta phải save một bản word để đôi khi lại lôi ra đọc lại.

Bạn đang xem: Bỏ qua đích chờ đợi

.

Đinh Kì Thụ sinh ra đã mang một thân thể bệnh tật rách nát, cũng chẳng phải một vấn đề gì quá lớn, nếu cậu không sinh ra trong một gia đình bề thế và quyền lực. Đứa trẻ ốm yếu sẽ rất nhanh bị đào thải, từ bé đến khi trưởng thành, ngoài với chị gái của mình, Kì Thụ dường như không hề tồn tại trong căn nhà đó. Hay là không xứng đáng để sống ở đó, có lẽ chính cậu cũng hiểu được.

Năm năm sau khi Kì Thụ rời khỏi nhà, có một người đã xông vào thế giới bình lặng của cậu. Người đó gọi là Sở Lăng Phong, là người con trai có nụ cười tỏa sáng như ánh mặt trời, và cũng là người duy nhất nói chuyện với cậu. Cứ như vậy, anh bước vào rồi chiếm một vị trí lớn trong trái tim cậu, lớn đến mức cậu không còn cảm thấy bệnh tật đang gặm mòn cơ thể mình, lớn đến mức dù đến khi biết rằng anh chỉ lừa dối để lợi dụng cậu, Kì Thụ vẫn nguyện bỏ qua tất cả. Chỉ cần yêu anh, yêu đến lúc tim cậu ngừng đập là đủ rồi.

Ngày Sở Lăng Phong gặp Đinh Kì Thụ, hắn đã lên một kế hoạch vô cùng hoàn hảo: làm quen với cậu, khiến cậu tin tưởng mình, rồi dùng cậu để trao đổi với tập đoàn Đinh thị. Mọi thứ đều đúng theo kế hoạch của hắn, chỉ trừ một điều, Kì Thụ không phải là một đứa trẻ hoàn hảo được sinh ra trong một gia đình giàu sang, cậu yếu đuối, cậu ngốc nghếch, cậu không hề có tâm cơ, cậu yêu hắn và có lẽ… có lẽ, hắn cũng yêu cậu.

Xem thêm: Những Câu Chuyện Hay Về Bảo Hiểm Nhân Thọ, Câu Chuyện Bảo Hiểm Nhân Thọ

“Anh không xuất hiện! Người xuống xe không phải là anh! Vào thời điểm em nhắm mắt, anh vẫn không xuất hiện! Dưới tàng cây không có em chờ anh, em không đợi! Mỉm cười nhắm mắt lại! Không đợi, không hề đợi! Tiểu Phong, em vĩnh viễn đợi không được anh, bởi vì em là một gốc cây vĩnh viễn sẽ không đi, mà anh là cơn gió cũng sẽ không dừng lại! Thụ không đợi được phong, mà em chờ không được anh!”

..

.

Điều đầu tiên ta thích ở truyện này, chính là lối viết văn đơn giản, không hoa mĩ, nhẹ nhàng như lá phiêu cùng mây, nó khiến ta cảm nhận được rõ nét nhất tính cách của tiểu Thụ, yên ả nhưng không thiếu gai góc, kiên cường.

Thứ hai, là độ ngược vừa đủ với tình tiết và diễn biến. Tiểu Phong kì thực cũng rất đáng thương, nhận ra tình yêu của mình, trả giá mất bảy năm, đến khi tìm được tiểu Thụ thì căm hận bản thân không hết khi biết chính mình đã bức cậu đến phát điên. Muốn chở che, bảo vệ cậu nhưng lại bị sự cự tuyệt của cậu bào mòn từng sự quyết tâm vốn đã mỏng manh theo năm tháng.

Thứ ba, truyện này ngắn lắm, hợp với tâm trạng thất thường ương ương dở dở. Còn cái kết HE, vì sao tiểu Phong và tiểu Thụ trở về được bên nhau ta sẽ không spoild đâu ^^! Nó là một cái kết thực sự hay, có hi sinh, có nước mắt, có buông tay, có đánh đổi, và có cả những điều kì diệu của cuộc sống. Mọi người thử đọc nghen ^~^